Chuyện con mèo dạy hải âu bay


Tác giả: Luis Sepulveda - 1996

Cuốn này có kinh điển hay không thì mình không biết, nhưng nếu nhà có trẻ nhỏ thì kiểu gì cũng nên có.
Mình đã mua không chỉ cho Tom mà còn mua luôn cho mấy đứa cháu, đó là thói quen của mình khi mua sách. Tom đọc xong từ năm ngoái, còn mấy đứa cháu thì không hiểu chúng có đọc hay không.

Một cô hải âu rơi vào vùng nước biển bị dầu loang, dầu bọc lấy thân thể cô ấy và cô không thể sống sót, bất chấp những nỗ lực cấp cứu của cộng đồng mèo sống nơi bến cảng Hamburg: ngài Đại Tá, Einstein, Secretario và người anh hùng của cuốn sách- Zorba, chú mèo mun béo ị. Trước khi chết, cô hải âu đã kịp hạ sinh một quả trứng và Zorba đã hứa nuôi nấng đứa con của cô và sẽ dạy cho nó bay.

 Chương 8 của phần I: Zorba bắt đầu thực hiện lời hứa của mình
Bốn con mèo nhảy từ mái nhà xuống ban công, và ngay lập tức biết rằng chúng đã về quá muộn. Đại Tá, Einstein và Zorba ngắm nhìn hình hài không còn sự sống cúa cô hải âu đầy thành kính, còn Secretario quất cái đuôi của mình trong gió để mùi benzen bay đi.
"Ta tin chúng ra nên khép lại đôi cánh cho cô ấy. Đó là điều phải làm trong tình huống này", Đại Tá buồn bã nói.
Vượt qua cảm giác khó chịu với những chiếc lông vũ dính đầy dầu, chúng khép đôi cánh sát vào cơ thể cô hải âu, và khi đang làm việc đó chúng phát hiện ra quả trứng màu trắng đốm xanh.
"Quả trứng! Cô ấy đã làm được rồi! Cô ấy đã sinh ra quả trứng!" Zorba reo lên.
"Giờ thì anh đã tự trói mình vào một tình thế phức tạp rồi đấy, caro amico. Một tình thế thực sự phức tạp!". Đại Tá lên tiếng nhắc nhở.
"Tôi phải làm gì với một quả trứng bây giờ?", Zorba thống thiết hỏi.
"Bella, bella! Có nhiều thứ để làm với một quả trứng lắm. Món ốp lết chẳng hạn." Secretario mau mắn gợi ý.
"Ôi trời, đúng. Chỉ cần liếc qua từ điển bách khoa là chúng ta sẽ biết làm thể nào để có được món ốp lết khiến người ta thèm chảy dãi. Cái đó có ở trong tập 15, vần O". Einstein quả quyết nói.
"Không được nói thêm một từ nào về món ốp lết nữa! Zorba đã hứa với cô hải âu tội nghiệp kia rằng sẽ chăm lo cho quả trứng và đứa con của cô ấy. Anh ấy đã thề nguyện bằng danh dự, và một lời thể của một con mèo ở cảng cũng là lời thề của mọi con mèo khác, vì thế không ai được rờ tới quả trứng!", Đại Tá trịnh trọng tuyên bố.
"Nhưng tôi không biết chăm sóc một quả trứng như thế nào cả! Tôi chưa từng làm việc ấy bao giờ!", Zorba ngao lên vô vọng.
Sáu con mắt hướng về phía Eistein. May ra trong cái từ-điển-bách-khoa trứ danh của nó có thứ gì đó liên quan tới chủ đề này.
"Tôi phải ngâm cứu tập hai mươi, chữ T. Các bạn có thể chắc chắn rằng chúng ta sẽ tìm thấy mọi thứ cần thiết để hiểu rõ quả trứng, nhưng ngay lúc này, tôi đề nghị phải có hơi ấm, hơi ấm cơ thể, thật nhiều hơi ấm cơ thể". Einstein lên giọng thuyết giáo, dạy đời.
"Có nghĩa anh phải nằm ra đó, nhưng đừng có làm món ốp lết," Secretario nói thê.
"Chính là điều tôi định đề xuất đấy, Zorba, anh ở lại đây coi chừng quả trứng và chúng tôi sẽ tháp tùng Eistein để xem cái tư điên... cái trụ đèn bách hoa... trời ạ, anh biết tôi định đề cập tới cái gì rồi đấy. Chúng tôi sẽ quay lại đây tối nay với thông tin hữu ích, và chúng ta sẽ cùng chôn cô hải âu đáng thương này," Đại Tá sắp xếp công việc trước khi nhảy vọt lên mái nhà.
Einstein và Secretario theo chân nó. Zorba bị bỏ lại ở ban công với quả trứng và cô hải âu đã chết. Rất khẽ khàng, nó nằm xuống và khều quả trứng lại gần bụng. Nó thấy thật kỳ cục. Nó nghĩ tới chuyện mình sẽ bị chọc ghẹo ra sao nếu hai con mèo vô lại vừa chạm mặt lúc sáng trông thấy nó lúc này.
Nhưng lời hứa vẫn là lời hứa, và vì thế, được sưởi ấm dưới ánh mặt trời, nó ngủ thiếp đi với quả trứng lốm đốm xanh kề ngay bên cái bụng to tròn, mập ú, đen tuyền.

Phần II - 1. Con mèo ấp trứng
Con mèo mun to  đùng, mập ú dành nhiều ngày để nằm cạnh quả trứng, trông chừng nó, nhẹ nhàng khều quả trứng trở lại bằng bàn chân mềm bông không lộ vuốt mỗi khi những cử động vô tình của cơ thể dẩy nó ra xa độ một hoặc hai phân. Trong những ngày khó chịu dài lê thê đó, thỉnh thoảng Zorba thấy thật uổng phí thì giờ, bởi có vẻ như nó đang phải chăm lo cho một vật thể không sức sống, một hòn đá dễ nứt vỡ, cho dù có màu trắng lốm đốm xanh.
Có một lần, cơ thể nó bị chuột rút do không được vận động - bởi vì, theo như mệnh lệnh cúa Đại Tá, nó chỉ dám rời quả trứng để đi ăn và đi vệ sinh chỗ cái thùng - nó thấy thèm được biết liệu con chim con có lớn lên chút nào bên trong lớp vỏ canxi cứng hay không. Nó ghé sát một tai vào quả trứng, rồi tới tai kia, nhưng nó không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào. Nó cũng chẳng may mắn hơn khi cố gắng nhìn xuyên vào bên trong quả trứng bằng cách đặt nó ra trước ánh sáng. Lớp vỏ trắng đốm xanh thật là dày và hoàn toàn không để ánh sáng chiếu qua.
Đại Tá, Secretario và Einstein tới thăm Zorba hàng đêm, chúng thường xuyên kiểm tra quả trứng xem liệu cái Đại Tá gọi là "chu trình mong muốn" có diễn ra hay không, nhưng ngay khi chúng nhận ra quả trứng trông y nguyên như hôm đầu tiên thì chủ đề trò chuyện của cả bọn thay đổi.
Eistein không ngừng lải nhải than phiền về chuyện bộ từ điển bách khoa của nó không cho biết chính xác về thời gian ấp trứng; chi tiết tạm chấp nhận  được nhất có thể lấy ra từ những cuốn sách dày cộp nói rằng giai đoạn đó có thể kéo dài từ mười bảy tới ba mươi ngày, tùy theo đặc tính loài của chim mẹ.
Ngồi ấp trứng thực không dễ dàng chút nào với con mèo mun to đùng, mập ú...
Zorba đang gà gật khi màn đêm buông xuống vào ngày thứ hai mươi, vì thế nó không nhận ra rằng quả trứng nhúc nhích, thật chậm, nhưng đang nhúc nhích, như thể đang cố lăn trên mặt sàn.
Một cú nhói ở bụng khiến Zorba tỉnh giấc. Nó mở mắt và hết sức lo ngại khi nhìn thấy một chóp nhỏ màu vàng cứ xuất hiện rồi biến mất qua vết nứt của quả trứng.
Nó kẹp vững quả trứng bằng hai chân sau, và nhờ thế có thể nhìn thấy con chim non mổ lấy mổ dể tới khi cái lỗ đủ rộng cho một cái đầu trắng, bé xíu, ướt nhẹp thò ra khỏi vở trứng.
"Má!" con chim non chiêm chiếp gọi.
Zorba không biết phải phản ứng ra sao. Nó biết là lông của mình đen óng như than, nhưng dường như nỗi xúc động và xấu hổ đã khiến nó ngượng hồng lựng cả người.
(còn tiếp)

Comments

  1. he he, truyện hấp dẫn. Nhanh nhanh rồi kể tiếp nhe, mấy truyện này là hợp với Lu đấy. Tự vì, Lu thường đọc mấy cái này và xem film cartoon với cô bạn của Lu, nên đầu óc Lu hơi bị đơn giản ko có sâu sắc cao siêu gì cả. Chỉ cần nhẹ nhàng, dễ cười, là khẩu vị của Lu :))

    ReplyDelete
  2. Mình chỉ trích dẫn thoai, type cả cuốn sách ra thì sợ không có thì giờ, hihi...

    ReplyDelete
  3. ha ha, nghe tiếng gọi "má" của con chim con thấy thương quá! =))

    Ừ, trích dẫn thôi cũng được, nhưng nhớ trich dẫn đọan nuôi con chim cho ăn thế nào và tập bay ra sao nhe.

    ReplyDelete
  4. Ok, mình cũng đang định làm thế.

    ReplyDelete

Post a Comment