Posts

Cho một ngày hoe nắng

1. Sau gần 3 tháng trời ròng rã hết lạnh tái tê đến mưa rả rích, rốt cuộc Ông Trời cũng phải tươi cái mặt lên. Cái kim trên nhiệt ẩm kế trong phòng mấy ngày nay luôn chỉ 94%, rớt xuống tận chỗ không còn cái vạch nào mà đọc được nữa. Thêm 6% nữa chắc có mưa phùn trong nhà luôn không chừng! Làm mình cứ băn khoăn không hiểu nó hỏng hay không khí trong nhà thực sự ẩm tới mức đó. Thảo nào mà mấy khúc dây thần kinh trên chân tay mình mấy hôm liền cứ đau nhức vô cớ. Trưa nay bắt đầu có chút nắng, lúc bừng lên, lúc lặn mất tăm do mây che. Chậu Hồng Leo trên sân, sau gần 4 năm tưởng như chê ít đất, không thèm ra hoa, nay bỗng trổ một dàn toàn nụ tí xíu, làm 2 mẹ con nhà Tom mừng khấp khởi, ngày nào cũng leo lên sân thượng ngắm nghía, đợi chờ như chiêm ngưỡng một lũ bé con kháu khỉnh đang lớn dần. Kể cũng tội cho mấy chậu Trà. Nụ đầy cây, Tết đến nở trắng, nở đỏ khắp sân vậy mà cũng không được cưng chiều như cái gốc Hồng toàn gai là gai này. 2. Nắng hoe ngoài cửa sổ. Trên TV là doctor Hou...

Màu xanh yêu thích

Image
- Gucci Gucci mở đầu tuần lễ thời trang Milan bằng bộ sưu tập mang đầy sắc xanh. Điểm nhấn của bộ sưu tập có lẽ là những chiếc khăn lông đầy màu sắc. Chúng luôn trở đi trở lại trong suốt BST.   Zac Posen BST của Zac Posen được thiết kế chủ yếu bằng tông màu xanh. Điểm nhấn của BST là những chiếc áo cao cổ, đi kèm áo jacket với đường may mạnh mẽ và táo bạo.

Sách của Tom trong hè

Image
Bây giờ nhìn lại mới thấy sách nhiều quá, riêng sách mua cho Tom trong 2 tháng hè vừa rồi đã một đống. Nhưng 2 tháng vừa rồi mang tiếng nghỉ hè mà Tom gần như cũng chẳng được nghỉ: - Ôn tập để thi vào lớp 6 - Tham gia vào lớp cờ vua, karatedo ở trường Thể thao thanh thiếu niên - Học một khóa tập viết chữ nghiêng để vào cấp II còn kịp chép bài Chưa kể kế hoạch tập bơi bị hoãn vì mẹ phải đi chữa bệnh. Hôm nay là ngày 02/08 nhưng tất cả bọn trẻ học các trường tư đều đã bị thầy cô lùa đến lớp vì nếu không được dạy thì các thày các cô làm gì?! Vậy là Tom mới chỉ đọc xong có mấy cuốn. Tối qua Tom vác máy ra chụp đống sách mới: Đừng hỏi tại sao con cái chúng ta khổ vì học nha! Nói đến chuyện học hành của bọn nó là lại muốn nổi cơn rồi. Khổ thân các con.

Test Theme

Image
 Ảnh: Tình trạng loạn thị sau khi test theme   Mình vẫn test theme. Chưa ưng cái nào. Từ hôm qua tới giờ thử mấy chục cái theme mà lúc thì mẹ ưng con chê, lúc thì con ưng mẹ chê. Mệt. Bỏ ra cả ngày ngồi down down - up up, thấy mình tiêu hoang, phung phí  thời gian quá. Thực ra mình thích ngắm ảnh/ tranh/ theme hơn là hì hụi ngồi viết blog.  Nói thía ko phải là mình lại lặn mất tăm nữa nha, bạn Lu đừng có la! Mình đang đợi bạn cho coi nhà mới và mở lớp đào tạo quản lý nữa nha. Tiện nói về nhà, ở HN nhà hàng mấy triệu đô mà cũng không có vườn hoa, thảm cỏ chớ đừng có mơ bể bơi với xì- pa chi cho mệt. Hàng ngày đưa đón con đi học trong khu đô thị mới Trung Hòa - khu đấy tập trung nhiều vi-la lắm - hai mẹ con hay lượn lờ ngắm nghía, bảo nhau là: so với nhà ống trong phố thì bọn vi-la ở đây chỉ hơn mỗi cái hàng rào bao sát tường thui! Không xứng với chữ biệt thự chút nào.

Sách - linh tinh 1

Image
(Cái tiêu đề này sẽ không tồn tại lâu vì đáng lẽ mình 888 về chiện Nam tính.  Mà cũng đáng lẽ mình chưa viết gì cả, nhưng vì bạn Lu thân iu của mình la lối om sòm khi thấy mình lại "im thin thít, lặn mất tăm" nên mình đành nhịn cười mà 88 với bạn mấy câu, bạn đừng có la làng nữa nha! ) Thế nhưng lại vẫn "lói chiện" sách nhá, vì mình vừa gửi con sang nhà dì, tranh thủ 1 tiếng buổi trưa đá vào nhà sách, lôi về chục cuốn nữa. Nói là "nữa" vì dạo này mình mới có chút xiền dư, định sửa lại nhà nhưng không đủ, vậy là đi mua sách. Chừng tháng nay mình mua gần 5 chục cuốn sách rồi. Nhiều không kể xiết. Đáng lẽ sách chả liên quan gì đến Nam hay Nữ tính, nhưng mình lại vừa dớ được cuốn Bóng cúa một bạn bóng tự thuật. Lướt qua mấy trang mình đau lòng quá. Không phải vì xúc động mà vì sự bế tắc của những phận người làm mình nhớ lại quãng thời gian bế tắc của mình vừa trải qua (và còn chưa chấm dứt). Rồi mình nghĩ dạo này mình chán sách hàn lâm viện r...

Đàn bà cá tính

Image
Ngày đầu tiên quay trở lại viết blog, trong khi đang lang thang đi đọc và comment cho bạn bè thân thiết thì vớ được bài này trên blog bạn Vhlinh, thấy nó giống mớ ruột mình đang định đem phơi, bèn xin cóp về đây, đỡ mất công ngồi kể lể. Bài này của một bạn khác trên tạp chí nào đó. Lại ước giá mà mình biết bạn ấy ở đâu để tới kết tình thâm giao, lại ước giá mà có một bầy đàn những giống cái cá tính (chịu) đa đoan để mình gia nhập, lại ước... thôi, chả thèm ước! Bạn ấy viết như này: Tại sao đàn bà khó tính lại khó tìm thấy hạnh phúc? Chẳng phải hạnh phúc như tấm chăn hẹp và chẳng ai giằng kéo với mình, nhưng tự mình cứ đem cuộc sống của mình với chính mình ra đong đếm. Tôi không thấy hình ảnh bà mình, mẹ mình trong cuộc đấu tranh cho hạnh phúc. Tôi tìm thấy sự an phận và lặng lẽ đâu đó trong quá khứ ngày hôm qua.Nhưng còn hôm nay thì sao? Một ngày trời u ám, chị Hai tôi về nhà với những vết bầm trên má, không ai nói ra nhưng ai cũng biết anh rể lại đi chơi với bồ và về đánh chị. Tôi...

Rock + Adam Lambert + Sex & Me inside...

Rock Người ta hay làm gì những khi tuyệt vọng? Khóc lóc, than van, đâm đầu vào rượu, ma túy, tìm sex, tìm cách tự sát...??? Cái tạng của mình không thích hợp với bất cứ giải pháp nào trong những kiểu này. Thứ ma túy duy nhất cứu được mình là ÂM NHẠC. Đừng vội tưởng rằng mình là nhạc sĩ, kiếm sống bằng thứ nhạc mình tạo ra. Không đâu. Một bản nhạc đơn giản mình cũng không biết đọc. Mình chỉ biết nghe, và sống bằng âm nhạc cúa người khác. Trong những giây phút khủng hoảng, đau đớn, trống rỗng nhất vì biết chắc rằng mình không thể trông cậy vào ai, không thể nương tựa vào đâu, mình chỉ còn Âm nhạc. Chỉ dựa được vào nó mà thôi. Để vực lại tinh thần, để biết rằng mình còn phải tiếp tục sống. Trong mọi thể loại nhạc, thứ duy nhất có thể lột tả toàn bộ bản chất tâm hồn của mình là Rock, chính xác là rock-opera của Queen, là Tina Turner. Năm mình 20 tuổi, mình để kiểu tóc y chang bà Tina trong cái clip này. Cũng những năm 20 tuổi đó, mình mua đĩa của Tina, mua luôn một đĩa của Shir...

Tranh rởm

Image
Đây là một lọ hoa mình đặt ngoài bậc cửa, nhà mình nhỏ xíu, mọi thứ deco như thế này chỉ có chưng ngoài sân thôi, hoa đào ngày tết cũng ở ngoài sân, không có được mang vào nhà. Do rất thèm vẽ theo bạn Lu nhưng vì thời gian không có nên đành dùng phần mềm đồ họa để biến nó thành thế này:   Nghịch chơi cho đỡ nghiền, chắc phải đợi đến lúc con mình nó lớn, kiếm được tiền nuôi thân, mình mới mong có thời gian ngồi học vẽ. 

Từ mẫu

Hum qua thì mình kêu "Ối mạ ơi!" bằng tiếng Ý, ai ngờ hum nay phải viết đôi dòng về những ngừi mẹ. Chỉ vì bạn Lu có hé lộ đôi chút về tình cảnh thời ấu thơ của bạn ấy, mà bạn ấy lại là con người nhạy cảm, dễ tổn thương, giờ lại đang chịu nỗi cô đơn trống vắng hơn bao giờ hít. Bạn thưn mến ạ, mình cũng không bao giờ có ý muốn ôn nghèo kể khổ, chỉ muốn bạn thấy những cảnh đời bất hạnh hơn để đỡ cảm thấy "sao mình khổ thế", vậy thui. Từ năm 7 tuổi là mình đã có nhiệm vụ trông đứa em lên 2, lau nhà, nấu một nồi cơm bằng bếp đèn dầu, nhặt rau. Công việc nhiều dần lên theo độ tuổi, mình nhớ việc làm mình mất thì giờ nhất lúc lên 8-9 tuổi là giành nhau, thậm chí đánh nhau với trẻ con trong xóm để hứng từng gáo nước từ vòi nước công cộng, trút vào một cái thùng, rồi, do nhỏ quá, nên chỉ có thể xách từng nửa thùng, lê lặc lè giữa hai chân mang vào cái thùng tôn trữ nước của nhà mình  mà đổ vào. Cái xóm nhỏ ấy chỉ có vài nhà là công chức nhà nước, còn lại toàn dân lao đ...

Mamma mia!

Image
Ối mệ ơi! Đúng là không thể chịu nổi khi phải nghe cái bà Meryl Streep này gào các bài hát cúa ABBA! Hè năm ngoái, khi hai mẹ con lên Megastar xem phim đã nhất quyết không mua vé coi phim này. Trời, chỉ nhìn thấy toàn tên sao đã hết thời đủ ngán rùi, lại còn bày đặt ca hát, lại còn hát nhạc của ABBA nữa chớ!!! Bôi bác nhạc của người ta quá đi. Bi giờ thì không tới rạp cũng phải xem nha, HBO nó đang sắp chiếu nên quảng cáo tới lui, ngày nào mở tivi ra cũng phải nhìn cái bà già xập xệ kia nhí nhảnh nhảy nhót. Tom bảo: "Sao con thấy cái bà này giống mụ phù thủy đi tìm bắt Ngôi Sao trong "Stardust" quá! Mẹ xem thì xem, con không xem. Con mở đĩa ABBA ra con nghe còn hay hơn". Ok. Con không xem thì mẹ vẫn xem, coi mặt cái anh già Pierce Brosnan có vẻ vẫn còn cool lắm...

"Thư ngỏ gửi tuổi đôi mươi"

Chủ đề cuối: Đời sống chân chính Bạn đã xin tôi khuyên bảo về cách sống. Tôi đã rán đem kinh nghiệm bản thân chỉ lại cho bạn, tôi còn cần phải phân biệt cái khôn sơ đẳng với cái gì khác cao hơn nó. Công việc thì nhất định phải làm rồi, nhưng cái vinh dự trong xã hội, có lẽ cũng cần phải kiếm lấy ít nhiều để khỏi phải bận tâm về nó; những tín ngưỡng về tôn giáo, tôi đã nhắc cho bạn thấy nó có thể giúp bạn ra sao; những quyết định về chính trị thì phải lựa chọn đi, vì xã hội nếu không được cai trị sẽ lâm vào một cảnh hỗn loạn đau đớn. Nhưng cái cốt yếu của đời người không phải ở đó. Một đêm hè, ngồi một mình dưới vòm trời đầy sao, bạn tự vấn tâm lại đi. Bạn đặt mọi vật vào vị trí đúng của nó. Bạn nghĩ tới những kẻ tự cho mình là lớn, tới những kẻ quyền cao chức trọng bận những bộ đồ thêu lớp trong lớp ngoài, đầy những thành tích cùng huy chương. Bạn nên nhớ rằng dưới lớp quần áo chói lọi, lủng lẳng đó, chỉ là những cơ thể giống cơ thể của bạn.Tôi nói gì vậy? Giống ư? Không. Vì b...

Trích "Thư ngỏ gửi tuổi đôi mươi"

 (Cụ Nguyễn Hiến Lê dịch ) Cụ Maurois viết thế này:  Thế giới đầy những kẻ hân hoan mỗi khi tạo được đau khổ cho người khác hoặc âm mưu để gây sự bất hòa giữa những người khác. Nếu bạn không tự tạo kẻ thù cho chính mình thì họ sẽ tạo ra cho bạn. Lại thêm có vài kẻ trời sinh ra đã sẵn có lòng hiềm kỵ bạn rồi. Spinoza viết: "Lòng hiềm kỵ là một bệnh của tâm hồn, nó ghét một vật gì đó mà ta biết rằng hoặc ngờ rằng do bản chất chính vật đó làm hại hoặc gây đau khổ cho ta". Lòng hiềm kỵ khác lòng căm thù. Lòng hiềm kỵ không có nguyên nhân rõ rệt. Tôi có thể không hiềm kỵ một người mà ý kiến trái ngược với ý kiến của tôi. Người đó và tôi nhận thấy sự bất đồng ý kiến cúa nhau và chúng tôi chấp nhận sự bất đồng ý kiến ấy. Trái lại, trong đời tôi, tôi đã gặp những người mà đáng lý ra cái gì cũng có thể làm cho tôi gần gũi được chứ, vậy mà tôi lại ghét họ và cảm thấy rằng họ cũng chẳng ưa gì tôi. Khí chất, bản tính chứ không phải tư tưởng của họ và cúa tôi trái ngược nhau. Một ng...

Tản mạn sách xưa

Image
Mùa hè vừa rồi mình phải lo quá nhiều việc, máy tính tranh thủ chết quay đơ, hai mẹ con đành giải trí bằng sách. Đọc lại "Cái chết của ba chàng Ngự lâm" thấy buồn thêm. Vẫn biết là anh hùng rồi cũng phải chết, không chết già thì chết trận, vậy mà vẫn tiếc. Tiếc vì không còn được nghe cái giọng điệu hài hước của A. Dumas cha kể về những chiến công của những kẻ anh tài, vì thế giới giờ sao buồn nẫu và bẩn thỉu, chẳng còn lung linh sắc màu như thế giới cổ xưa. Mua cuốn "Thư ngỏ gửi tuổi đôi mươi" của Maurois, định là để cho Tom vài năm nữa đọc, thế nhưng chính mình lại tìm ra câu trả lời cho những bi kịch của đời mình trong cuốn sách mỏng, tưởng như cho trẻ con ấy. Cụ Maurois ơi, không biết mắt cháu để vào đâu chừng ấy năm trời mà không trông thấy cuốn sách này của cụ nhỉ??? Mình có nên chép cái câu trả lời quan trọng ấy ra cho bàn dân thiên hạ xem chung hay ko?!

Tiền và Thần tình yêu - January 17, 2007

O' Henry Nghe có tiếng xe hơi đậu, ông Anthony Rockwall - nhà công nghiệp, chủ hãng xà phòng Eureka nay đã nghỉ hưu - ngẩng lên, nhìn qua cửa sổ phòng đọc sách. Thấy người hàng xóm ở kế bên phải - lão quí tộc G.Van Schuylight Suffolk Jones - bước xuống xe, ông bắt tức cười. Như thường lệ, vừa chạm mặt pho tượng Ý thời Phục hưng đặt trước tiền sảnh dinh cơ của ông, lão quí tộc lại nhăn tít cái mũi khoằm khoặm lại. Cựu hoàng xà phòng lắc đầu: ”Khó chịu với cái bức tượng cổ ấy làm gì cơ chứ ; phải lão đừng để ý, ta đã tặng nó cho viện bảo tàng rồi…Hè tới đây, ta sẽ cho sơn lại ngôi nhà này, không biết lúc ấy cái mũi vẹt của lão còn chun tới đâu nữa!”. Vươn vai đứng dậy bước ra cửa phòng, với cái giọng rền vang như chuông vỡ, ông gọi to: ”Mike!”; và khi nghe có tiếng đáp, ông bảo: “Nói với con trai ta, có đi đâu thì cũng phải vào đây một lúc đã, nhé!”. Và, khi con trai ông - một tay xóc xóc xâu chìa khóa trong túi quần, tay kia vò đầu nhưng quần áo vẫn tươm tất - bước vào, ông đặt tờ b...

Cánh cửa màu lục - January 17, 2007

O' Henry Giả sử bạn đang đi dọc theo Phố Broadway sau bữa ăn tối, với mười phút để thưởng thức điếu xì-gà trong khi bạn đang phân vân giữa việc cứu nguy một thảm trạng và làm một việc gì đấy nghiêm túc theo cách trong các vở hài kịch nhố nhăng. Thình lình có một bàn tay đặt lên vai bạn. Bạn quay lại để nhìn vào đôi mắt mê hồn của một phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần với những kim cương và lông chồn Nga. Người phụ nữ vội dúi vào tay bạn một cái bánh bơ thật nóng, rút ra một cái kéo nhỏ xíu, cắt đi cái nút thứ hai trên áo choàng của bạn, thốt lên “Hình bình hành!”, rồi chạy băng qua đường, ngoái đầu lại một cách kinh hãi. Đấy là cả một sự phiêu lưu. Liệu bạn có chấp nhận không? Chắc là không. Bạn hẳn sẽ ngượng chín cả người, ném ngay mẩu bánh xuống và tiếp tục đi trên Phố Broadway, lần dò tìm cái nút áo bị mất. Bạn sẽ phản ứng như thế, trừ phi bạn thuộc số ít người không hề thấy mệt mỏi trong việc theo đuổi tinh thần phiêu lưu. Con người phiêu lưu đích thực không bao giờ có nhiều. Mấy ngườ...

Lại là Joe nữa - January 17, 2007

Entry for January 13, 2007 - Đoán xem Trong hai tuần đầu tiên của tháng một, mình hay tiên đoán xem năm tới sẽ như thế nào, rồi viết những lời tiên tri này trên một tờ giấy, bỏ vào tủ, cuối năm tìm lại xem có đúng hay không. Vậy đây là những lời tiên tri của mình cho năm 2007, để mọi người có thể biết khả năng “bói toán” của mình đến đâu! * Ngành điện ảnh của Việt Nam sẽ phát triển mạnh. Hiện nay ở Việt Nam thì bao nhiêu là đạo diễn trẻ có tài, nhưng đến giờ chỉ có mỗi một vài phim thu hút được nhiều khán giả đến xem. 2007 sẽ là năm phim Việt Nam bắt đầu nổi lên – thực sự nổi lên – làm cho phim Mỹ và phim Hàn Quốc thấy hơi ghen. * Nottingham Forest của mình sẽ lên bảng xếp hạng championship! * Sau khi làm nốt các thủ tục gia nhập WTO, kinh tế Việt Nam sẽ phát triển rất mạnh và nhiều ô-tô mới sẽ xuất hiện trên đường. Tuy nhiên tỷ lệ người “lầm bầm tức tối” khi bị kẹt xe sẽ tăng lên gấp đôi khiến cho không khí đường phố trở nên “đa sắc thái” hơn. * Hà Nội của mình sẽ có ít nhất là một ch...